web w88

cùng những khách uống rượu say đến tận nửa đêm, sau đó là về lăn ra ngủ. Lúc bà ta ra khỏi giường thì đã quá trưa, ăn uống qua loa xong, tắm rửa trang điểm, rồi lại mở quán. Bà ta chưa từng nấu bữa sáng cho con trai

sạch sẽ, đừng để có gì sơ suất.”Minh cơ và Ngô mỹ nhân đứng dậy ra khỏi chỗ, kính cẩn nhận lệnh.Chiêu Phi gật đầu bảo: “Ngồi đi.” Ngừng một chút, nàng ta đưa mắt

cũng rất khách khí. “Hoàng thượng muốn ta đến Thanh Lương Điện một

Dịch: HoangtrucBiên: Spring_BirdTiềm Tâm điện có phong cách cổ xưa. Ánh nắng sớm mai len theo khe cửa chiếu vào phòng, để lại từng vệt nắng trong ngần trên sàn nhà cũng cổ xưa không kém.Sâu trong đại điện, Tu Bồ Đề đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tay vẫn tỉ mỉ khắc khắc lên mảnh gỗ màu đen.- Thế nào? Đã muốn trở về quán rồi à?Ông tùy ý hỏi một câu.Thanh Phong Tử ngồi một bên khẽ gật đầu, đáp:- Đi ngao du nhiều năm, quả thật có chút mệt mỏi. Có lẽ con đã già rồi. Gần đây đều nằm mơ về khoảng thời gian ở trong quán trước kia, lòng có chút thấp thỏm nhớ mong, bèn trở về. Kính xin sư phụ ân chuẩn.Tu Bồ Đề khẽ cười, dao khắc trong tay vẫn di chuyển liên tục. Mảnh gỗ màu đen bị đổi sang một góc độ khác, hắt sáng lập lòe. Ông nhẹ nhàng thổi mảnh vụn gỗ phía trên, rồi lại cúi đầu tiếp tục khắc gọt, chậm rãi nói:- Có gì chuẩn với không chuẩn, con chẳng qua là đi du ngoạn, không phải bị ta trục xuất sư môn. Chẳng qua là chỉ sợ lý do trở về lại không phải là nhớ mong.Dứt lời, ông liếc nhìn Thanh Phong Tử đầy thâm ý.Thanh Phong Tử khẽ há hốc mồm, rồi lại không nói gì, chỉ cúi đầu xuống trầm mặc.Không lâu sau, Vu Nghĩa đã cùng Phong Linh bước chân vào đại điện.Vừa thấy Thanh Phong Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Linh lập tức tái nhợt, quay người muốn chạy, nhưng lại bị Vu Nghĩa đưa tay nắm lại, túm đến trước mặt sư tổ.Phong Linh đành phải ngoan ngoãn quỳ xuống, hành lễ:- Tham…. Tham kiến sư phụ, sư tổ.Phong Linh không dám ngẩng đầu, ánh mắt như phỉ thúy một mực nhìn về phía Thanh Phong Tử, lòng thấp thỏm.Tu Bồ Đề khẽ gật đầu, rồi liếc mắt nhìn Thanh Phong Tử.Thanh Phong Tử như có chút lúng túng, trừng mắt nhìn Phong Linh rồi chuyển hướng nhìn chằm chằm vào bức tường đá trống không, vẻ mặt có vẻ không vui.Tu Bồ Đề vẫn cúi đầu khắc gọt như trước, khẽ nói:- Nói đi.Biết rõ không qua mắt được sư phụ Tu Bồ Đề của mình, Thanh Phong Tử đành phải ho khan hai tiếng, rồi nhìn chằm chằm vào Phong Linh hỏi:- Tu hành hai năm qua, đạt được những gì rồi?Cái nhìn chằm chằm này càng khiến Phong Linh gục đầu sát hơn, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo, không dám nói lời nào.- Ta xem tu vi con còn thụt lùi hẳn so với hai năm trước.Dứt lời, Thanh Phong Tử đập một chưởng xuống nền nhà.Ầm một tiếng, lập tức thân hình nhỏ nhắn của Phong Linh giật bắn mình. Cô bé cắn môi, nước mắt tí tách rơi xuống đất.Phong Linh khóc rồi, Tu Bồ Đề không thể không ngẩng đầu lên:- Được rồi, được rồi. Nó vẫn còn con nít. Không phải chỉ là một hạt Khoát Linh đan thôi sao? Vu Nghĩa, đi gọi Lăng Vân sư thúc ngươi tới đây.Vu Nghĩa chắp tay khom người, liếc nhìn Thanh Phong Tử rồi quay người đi ra khỏi đại điện.- Sư phụ, không chỉ là vì Khoát Linh đan!Thanh Phong Tử nghiêng đầu lại, nói với Tu Bồ Đề:- Hơn một năm nay, cả ngày nó đều đi theo Ngộ Không sư đệ, tu vi không hề tiến bộ. Hôm nay đã mười tuổi, thế nhưng còn thụt lùi đi xuống? Không biết khi nào mới tu được đến cảnh giới Luyện Thần đây, chứ đừng nói tới cảnh giới Hóa Thần kia!Chỉ nghe Tu Bồ Đề thuận miệng lầm bầm một câu:- Lúc ngươi mười tuổi vẫn còn chăn trâu kia mà, hiện tại không phải cũng đã Hóa Thần rồi sao?Nghe nói như thế, Phong Linh lập tức nín khóc mà mỉm cười. Cô bé đưa tay giả bộ lau nước mắt, dùng ống tay áo che khuất khóe miệng khẽ nhếch lên, cắn môi nhịn không dám bật ra tiếng.- Sư phụ, cái này… cái này… cái này không giống nhau!- Làm sao lại không giống? Tư chất ngươi cao hơn nó? Vi sư vẫn nhớ rõ thường xuyên quở trách tư chất ngươi quá phế kia mà. Nếu không phải mỗi ngày chăn trâu ngươi đều ngồi chồm hổm chờ trước cửa quán chúng ra, mở miệng ra là một câu lão thần tiên, vấn vít mãi không thả thì sư phụ làm sao chọn ngươi làm thủ đồ hả?Chuyện cũ bị vạch trần…Thanh Phong Tử lập tức đỏ bừng mặt, đành giận dỗi hô lớn:- Sư phụ, người có phải là sư phụ con không đó!- Hai năm qua ngươi không ở trong quán, chẳng phải những lúc đó ta phải trông nom Phong Linh hay sao? Nó tính ra cũng là nửa đồ tôn nửa đồ đệ của ta.Nhìn Tu Bồ Đề đang tiếp tục khắc gọt điềm nhiên như không có việc gì mà buông ra một câu chí mạng, lại nhìn hai mắt híp lại như vầng trăng khuyết, vừa hấp háy rơi lệ, vừa dốc sức liều mạng nhịn không cười của Phong Linh, Thanh Phong Tử lập tức chán nản, trực tiếp khoanh tay lại không nói gì nữa.Đến lúc này, Tu Bồ Đề mới buông mảnh gỗ trong tay xuống, mặt mày vui vẻ, ngẩng đầu lên nói với Phong Linh:- Phong Linh, đi xuống trước đi.Phong Linh không dám đi, chỉ đưa hai mắt đẫm lệ nhìn về phía Thanh Phong Tử.Liếc mắt nhìn Phong Linh, Thanh Phong Tử có chút không kiên nhẫn nói:- Đi xuống đi.- Tạ ơn sư phụ.Phong Linh khấu đầu, rồi lui ra ngoài cửa.Phong Linh đi rồi, Tu Bồ Đề mới chậm rãi nói:- Trong lòng chín sư huynh đệ các con nghĩ gì, vi sư sao không biết rõ.- Nhưng mà… Sư phụ, người nói vậy… thì tiếp theo nên làm sao cho phải đây?- Được rồi được rồi, việc này cũng đừng truy cứu!Tu Bồ Đề phẩy tay, rồi chống tay xuống tựa, chậm rãi đứng lên, sửa sang lại quần áo, chắp tay vuốt râu nói:- Đứa nhỏ Phong Linh này như thể ngọc thô chưa mài. Sư đệ thứ mười của con tới đạo quán mà chưa biết chút gì về tu tiên, vi sư không tiện nói rõ. Nếu không phải có Phong Linh thì thật không dễ dàng gì. Dù là không cố ý nhưng nó đã gián tiếp giúp vi sư một đại ân, giảm đi không ít phiền lòng. Sau này vi sư nhất định bảo ban tu hành giúp con, đảm bảo sẽ trả cho con một đệ tử tốt. Việc này cứ coi như lật sang trang mới đi, sau này không cần vì vậy mà mắng nó nữa.- Vâng, sư phụ, thập sư đệ… gần gũi với Phong Linh như thế, chỉ sợ sau này sẽ…- Biết con lo cho đồ đệ mình.Tu Bồ Đề vỗ nhè nhẹ vai Thanh Phong Tử, nói:- Thế nhưng con định dùng cách cứng rắn sao?Thanh Phong Tử thoáng cái không phản bác được.- Hôm nay nó còn là trẻ con, sẽ chịu con quản thúc. Thế nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ lớn lên. Chỉ vài năm sau nó sẽ ra dáng yêu kiều. Với người tu đạo chúng ta mà nói, vài năm chẳng qua chỉ là cái chớp mắt. Đến lúc đó… Ngọc Đế còn không quản được Thất tiên nữ, người làm sư phụ như con có thể sao? Vẫn cứ nên thuận theo tự nhiên đi.- Thuận theo tự nhiên…Thanh Phong Tử yên lặng lặp lại một lần, thật sự rất bất đắc dĩ.Đang lúc này, Lăng Vân Tử từ ngoài điện đi vào. Mới nhìn thấy Thanh Phong Tử từ xa, Lăng Vân Tử đã vội quay đầu lẩn đi, lại bị Tu Bồ Đề chộp lại.- Ngồi xuống.Tu Bồ Đề chỉ vào bồ đoàn trống không bên cạnh.Lăng Vân Tử bất đắc dĩ đành phải rụt rè đi đến bồ đoàn bên cạnh, cũng không dám nhìn qua Thanh Phong Tử đang ngồi xếp bằng bên kia. Lăng Vân Tử quỳ gối trên bồ đoàn, cúi đầu, thỉnh thoảng liếc trộm Thanh Phong Tử, lộ vẻ chột dạ.Thanh Phong Tử chỉ một bộ lạnh lùng, cũng không nhìn sư đệ.Càng như vậy, Lăng Vân Tử lại càng thêm thấp thỏm.Tu Bồ Đề mặc kệ hai người có khúc mắc ra sao, ông đi tới giá sách bên cạnh chăm chú tìm kiếm gì đó, thủng thẳng vào chủ đề:- Núi Côn Lôn hôm nay do Thái Ất chân nhân chấp chưởng, vi sư đã gửi một phong thư cho ông ta. Ngày mai con chuẩn bị rời đi.- Ngày mai đi rồi? Thế nhưng Ngộ Không sư đệ hình như không nguyện ý cho lắm.Lăng Vân Tử cẩn thận từng li từng tí đáp lời, hai mắt vẫn không nhìn tới Thanh Phong Tử.Tu Bồ Đề rút ra cuốn thẻ tre trên giá sách, đi đến trước mặt giao cho Lăng Vân Tử.- Đây là cuốn “Kim Tôn đạo pháp toàn quyển” vi sư từng hứa với Thái Ất chân nhân, thay ta chuyển cho ông ta. Còn về cái này, là “Vô Lượng Kỳ Vân kinh” tặng cho Ngọc Đỉnh chân nhân. Với tính cách của ông ta, có lẽ sẽ vui vẻ.- Cứ vậy mà đưa cho bọn họ?Lăng Vân Tử cầm hai quyển sách trân quý, tròn mắt hỏi.- Muốn thu đồ đệ người khác làm đồ đệ, tự nhiên phải giữ thể diện cho đối phương. Nếu không lời đồn chúng ta đào góc tường nhà người truyền đi, rất dễ sinh ra sự cố. Năm đó vi sư thu con cũng không chỉ bỏ ra hai quyển thế này. Thật sự kiếp trước ta mắc nợ hai thầy trò các con mà. Ha ha ha ha, được rồi, chẳng qua chỉ là quyển kinh thư, vi sư đã sao lại mấy bản rồi.Tu Bồ Đề nở nụ cười.Cười xong, ông trở lại ngồi xuống trên bồ đoàn.Lăng Vân Tử khẽ cúi thấp đầu:- Sư phụ, nhất định đồ nhi sẽ bắt Dương Tiễn bồi thường lại.- Bồi thường cái gì?Tu Bồ Đề thở dài:- Bồi thường được sao? Con bớt gây thêm phiền toái cho ta là được rồi. Chuyện của Ngộ Không sư đệ, vi sư sẽ nói chuyện với nó, không cần con lo lắng. Còn nữa.Nói đến đây, Tu Bồ Đề dừng một chút, chỉ vào Thanh Phong Tử nói:- Chuyện về Khoát Linh đan kia, con cũng nên bồi thường cho đại sư huynh con mới được. Đồ đệ người ta, người ta chưa dạy, đâu đến phiên con khoa tay múa chân, lại còn đưa Khoát Linh đan?Nghe được Tu Bồ Đề muốn làm người hoà giải, trong lòng Lăng Vân Tử lập tức an định không ít, vội vàng thuận thế bò sấp người ngã xuống đất, cúi đầu nhận sai nói:- Sư đệ trẻ người non dạ, kính xin sư huynh đại nhân có đại lượng tha thứ cho sư đệ lần này.Thanh Phong Tử cũng không chịu nể mặt mũi, hừ lạnh nói:- Tha thứ lần này lại có lần sau hả? Lúc mới vừa vào quán, bảo là trẻ người non dạ thì ta công nhận. Hiện tại ngươi đã năm trăm tuổi, vẫn còn trẻ người non dạ? Đã nhiều năm như vậy mà còn không thay đổi mấy câu bịa chuyện kia đi, chút xíu thành ý cũng không có.Lăng Vân Tử lập tức lúng túng, Tu Bồ Đề đành phải hoà giải lại:- Được rồi được rồi, đã nhận sai rồi thì cũng bỏ qua đi. Tiểu đồ đệ của con ăn viên Khoát Linh đan mà đã thế này, đệ tử ta thiếu chút nữa bị nó hại tính mạng, chẳng phải ta cũng nên lột một lớp da nó? A? Ha ha ha ha.Nghe đến đó, trong lòng Lăng Vân Tử không khỏi giật thót một cái.Lão đầu tử, thật là một chút cũng không để sót a…Đại Bát Hầu

Hỷ Lạc vội lắc đầu, nói: Vậy không ổn, không ổn, xa quá.Tên

nhau, anh sẽ dẫn em quay lại lấy tờ giấy này.”Tim Sơ Hạ đột nhiên đập nhanh.Mặc dù cô biết tờ giấy này là Hàn Liệt đi ra ngoài chuẩn bị lúc trưa, mặc dù cô biết tất cả chuyện này đều là trò của Hàn Liệt, nhưng cô vẫn

ánh nắng chiều phủ kín chân trời, dãy núi phía đằng xa còn nhiễm màu

họ bao trọn.Hai chị em cô tựa như biến thành người mẫu, không ngừng thay đồ trước gương. Chẳng bao lâu sau, Youdai nhăn mặt nói, “Con mệt rồi.”Mika đang ở tuổi ưa làm đẹp, mặc quần áo hàng hiệu được lựa chọn tỉ

thích hợp với thân phân của nàng ta hơn.”Chỉ nhìn vào mắt nàng một cái, cả người ma ma chưởng sự đã run lên. Hạ

nói: Con không hối hận, bằng không đợi đến khi võ công cao cường, con sẽ vẫn

nguyên nhân này hay không mà tửu lượng của San San rất tốt, uống ít sẽ

thường, eo Cam Niệm bị Hứa Hoài Thâm giữ chặt, các ngón tay đang bám vào vai Hứa Hoài Thâm cũng trở nên đỏ bừng, nụ hôn của Hứa Hoài Thâm càng

vội nói: Không cần, trên đời này huynh và muội to nhất, không cần ai quản lý

đài lao nhao mắng nhiếc, ý rằng sư phụ tôi quá nóng vội, ít nhất thì cũng phải

nên rõ ràng Hoàng Liên Liên càng lợi hại hơn. Vì nàng ta không cần ra

Quần chúng vây xem thấy người đứng ra làm chứng đều có thân phận địa vị, hơn nữa cũng khen ngợi Diệp gia trà trang không dứt thì lại càng thêm sôi nổi bàn tán: “Xem ra cửa hàng này cũng không tệ nha.”“Đúng đó, trà ở đây ta cũng từng mua qua rồi, hương vị ngon, giá lại vừa phải, đôi khi còn được tặng kèm thêm vài thứ, rất là thích.”“Nếu vậy, chẳng lẽ nam nhân kia sai rồi?”Kẻ gây chuyện dường như đã dự đoán được chuyện này, cho nên trên mặt cũng không hoang mang chút nào, chắp tay hành lễ với đám đông, cao giọng nói: “Ta cũng là nghe bằng hữu nói trà trang này không tệ cho nên mới tới mua. Chỉ là Tô đại lão gia qua đời rồi, bây giờ do Tô đại cô nương lên thay, chưởng quầy cũng bị thay đổi. Một nữ tử nhu nhược, một chưởng quầy mới, người khác muốn chui chỗ trống cũng không khó. Nể mặt Hà đồng tri, ta sẽ không kiện cáo gì nữa, chỉ cần trả lại tiền cho ta là được.”“Ai, yêu cần này cũng không quá phận.”“Đúng vậy, một cô nương gia quản hậu trạch thì được, chứ làm sao biết quản lý sản nghiệp bên ngoài? Bị người khác qua mặt cũng là bình thường…”Mọi người lại tiếp tục bình luận. Còn Thẩm Nguyên Gia lại càng thêm sốt ruột.Nếu Tô Ngọc Uyển trả lại bạc cho kẻ kia chính là thừa nhận chuyện này, danh dự trà trang xây lên thì khó nhưng muốn hủy lại chỉ cần một khoảnh khắc mà thôi. Một khi nàng thừa nhận sẽ đồng nghĩa với việc Diệp gia trà trang bán trà mốc, mà đã có lần đầu tiên rồi, ai biết lại có lần thứ hai, thứ ba hay không? Chỉ sợ sau này khách nhân đến mua trà cũng sẽ e ngại chuyện này. Khách mới không tới, khách cũ chỉ sợ cũng giữ không được.Nhan An Lan lại không có biểu tình gì, chỉ chăm chú nhìn Tô Ngọc Uyển, muốn xem thử nàng sẽ xử lý chuyện này thế nào?Lập Xuân đã quay trở lại, trong tay còn cầm một cái đĩa cạn bằng sứ. Tô Ngọc Uyển bình thản nói với kẻ gây rối: “Ngươi có thể đổ trả trong túi ra cho mọi người xem không?”Lập Xuân nhanh chóng đem đĩa sứ tới trước mặt hắn.Kẻ kia hơi do dự một lát rồi mới mở túi trà, trút ra đĩa.Tô Ngọc Uyển nhìn là trà kia xong mới khoát tay nói: “Mời mọi người quan sát trà này một chút.”Lập Xuân bưng đĩa trà đi một vòng, để cho mỗi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng.“Ai da, đúng là trà mốc này.”“Lá trà này, uống vào sẽ không sinh bệnh chứ?”“Kẻ bán loại trà này cũng thật là thất đức.”Mọi người ồn ào bàn tán. Nhưng Tô Ngọc Uyển vẫn không nói lời nào.Đợi mọi người đều đã nhìn rõ trà trên đĩa, Tô Ngọc Uyển mới nhìn về phía Hà quản sự, Trịnh Khôn và quản gia của Trần cử nhân, hành lễ nói: “Không biết ba vị có thể làm chứng cho Diệp gia trà trang không?”Lúc nãy ba người chủ động đứng ra chính là vì muốn giúp Diệp gia trà trang, cho nên bây giờ liền đồng ý ngay.Tô Ngọc Uyển lại nhìn về phía đám đông. Trông thấy Thẩm Nguyên Gia và Nhan An Lan thì hai mắt sáng lên, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bình tĩnh trở lại, nói nhỏ với Lập Xuân mấy câu.Lập Xuân gật đầu, đi đến bên cạnh một vị lão bá hiền lành khoảng chừng sáu mươi tuổi nói: “Vị lão bá này có thể làm chứng cho chúng ta cùng với Hà quản gia, Trần quản gia và Trịnh lão gia không?”“Chuyện này không thành vấn đề.” Lão bá kia cũng rất sảng khoái đáp ứng.Lập Xuân được Tô Ngọc Uyển coi trọng là bởi vì nàng làm việc ổn trọng, tâm tư vừa linh hoạt lại cẩn thận. Lúc Tô Ngọc Uyển nhìn về phía đám đông, nàng cũng nhìn theo, cho nên cũng nhìn thấy biểu hiện của Tô Ngọc Uyển khi nhìn thấy Nhan An Lan và Thẩm Nguyên Gia. Lúc nhìn thấy hai người, hai mắt của Lập Xuân cũng sáng lên không kém, nàng cũng hiểu được ý tứ của cô nương nhà mình. Các nàng không biết thân phận thật sự của Nhan An Lan, nhưng lại biết rõ thân phận của Thẩm Nguyên Gia. Nhà hắn là hoàng thương, chỉ cần nhìn Trịnh Thiện mỗi khi thấy hắn liền a dua nịnh hót cũng biết nhà hắn rất có địa vị trong thương giới. Nếu có thể nhờ hắn đứng ra làm chứng, rồi lộ ra chút giao tình của hai nhà, sau này sẽ không ai dám tới đây gây sự nữa.Bất quá việc này lại không thể làm quá mức rõ ràng. Nàng là nha hoàn của Tô Ngọc Uyển, nếu nàng quá mức quen thuộc với hai người này sẽ làm hỏng thanh danh của cô nương nhà mình.Cho nên sau khi nàng mời vị lão bá kia xong mới nhìn về phía đám đông, tựa hồ tìm kiếm thêm người tới làm chứng. Lúc nhìn thấy Thẩm Nguyên Gia thì hơi dừng lại, nghiêng đầu nghĩ ngợi một chút, rồi lại nhíu mày nhìn hắn một cái, sau đó lại nhìn sang bên cạnh, chuẩn bị tìm người khác.Thẩm Nguyên Gia và Lập Xuân gặp nhau đã mấy lần, mấy ngày trước Thẩm Nguyên Gia và Nhan An Lan tới Diệp gia trà trang nàng còn hành lễ với hắn, đương nhiên hắn cũng không tin nha đầu này không quen biết mình. Chỉ là vì sao nàng lại cố tình làm vậy?“Nàng là nha hoàn của Tô cô nương, còn phải bận tâm thanh danh của cô nương nhà mình. Nếu ngươi muốn giúp, thì cứ chủ động bước lên đi.” Nhan An Lan nói nhỏ vào tai hắn.Thẩm Nguyên Gia hiểu ra, thấy Lập Xuân đã mời thêm một người nữa, tựa hồ đã muốn thu tay thì vội vàng tiến lên nói: “Vị cô nương này, không biết cô nương có phải là nha hoàn của Tô nhị công tử không?”“Công tử là…” Lập Xuân hơi chần chờ, sau đó dường như nghĩ tới cái gì, hai mắt sáng lên: “Công tử là bằng hữu của nhị thiếu gia nhà ta, họ…” Nàng đưa tay gõ gõ đầu.“Họ Thẩm.” Thẩm Nguyên Gia tiếp lời nàng.“À, đúng, đúng, Thẩm công tử.” Lập Xuân cười vui vẻ.Nàng nhìn Nhan An Lan và hai gã sai vặt, hành lễ với Nhan An Lan nhưng chỉ lễ phép cười cười chứ không lên tiếng.Thẩm Nguyên Gia dùng quạt chỉ Nhan An Lan: “Chắc ngươi cũng không nhớ hắn họ gì có phải không? Hắn họ Nhan.”“Nhan công tử.” Lập Xuân hành lễ thêm lần nữa.Tô Ngọc Uyển chờ Lập Xuân hành lễ với hai người Thẩm Nguyên Gia và Nhan An Lan xong mới nhìn sang hai người hành lễ. Nhan An Lan và Thẩm Nguyên Gia cũng chắp tay hoàn lễ với nàng.Thẩm Nguyên Gia biết trước mặt nhiều người cũng không tiện nhiều lời với Tô Ngọc Uyển, cho nên chỉ nói với Lập Xuân: “Chúng ta là bằng hữu của nhị công tử, tự nhiên cũng không thể nhìn cửa hàng nhà các ngươi bị người ta hắt nước bẩn. Ta và Nhan công tử cũng sẽ tham gia làm chứng.”“Vậy thì làm phiền hai vị.” Lập Xuân cao hứng nói.Lúc nhìn thấy Thẩm Nguyên Gia và Nhan An Lan, Hà Trung liền nhăn mày một cái, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh. Chờ hai người nói chuyện với Lập Xuân xong rồi mới bước lên thi lễ: “Nhan công tử, Thẩm công tử, thật là khéo, không ngờ lại có thể gặp được hai vị ở đây.”Nhan An Lan gật đầu với hắn, không nói gì. Thẩm Nguyên Gia chắp tay hoàn lễ rồi mới đáp: “Đúng là rất khéo.” Trên mặt còn mang theo nụ cười đầy ý vị thâm trường.Chào nhau xong rồi hai người liền không nói gì nữa, chỉ nhìn về phía Tô Ngọc Uyển.Lúc này Lập Xuân đã được Tô Ngọc Uyển phân phó, cười nói với mấy người: “Bây giờ chúng ta sẽ vào bên trong trà trang lấy trà, để tránh các vị nói chúng ta chỉ lấy trà ngon không lấy trà kém, cho nên làm phiền mấy vị cũng vào cùng để chứng kiến.”Sáu người gật đầu rồi cũng đi theo Tiền chưởng quầy vào trong trà trang cùng nhau lấy trà.Còn Tô Ngọc Uyển ngồi xuống cái ghế mà Cốc Vũ vừa mới mang ra.Chỉ một lát sau mấy tiểu nhị trong trà trang đã nối đuôi nhau mà ra, trong tay mỗi người đều bưng một mâm sứ trắng nhỏ đựng trà.Đợi mấy người làm chứng ra hết rồi, Tô Ngọc Uyển mới phân phó: “Mang trà nhà chúng ta tới cho mọi người cùng xem đi.”Mấy tiểu nhị bưng mâm sứ đi một vòng để cho mọi người đều có thể nhìn tận mắt. Xong xuôi rồi Tô Ngọc Uyển mới nói: “Các vị có thấy trà nhà chúng ta với lá trà mốc kia có gì khác nhau không?”Dụng ý của Tô Ngọc Uyển rất rõ ràng, bởi vậy mấy người ở đây đều không nhịn được mà tự giác so sánh hai loại với nhau. Cho nên nàng vừa mới hỏi xong đã có người lên tiếng: “Trà của Diệp gia trà trang, cho dù là trà cao cấp hay trà thường thì sợi trà cũng đều rất đều đặn ngay ngắn, màu sắc đồng nhất, không có trà vụn, cành trà, hạt trà hay vụn gỗ, vôi, đất bụi lẫn vào.” Sau đó hắn lại chỉ vào đĩa sứ đựng trà mốc trong tay Lập Xuân nói tiếp: “Nhưng mà trà kia lại khác, cành trà rất nhiều, bên trong còn lẫn hạt trà và mảnh trúc.”“Đúng vậy.” Những người khác cũng sôi nổi phụ họa. nói, ai gặp qua hắn rồi cũng đều khen hắn tốt. Cửa hàng này buôn bán rất có uy tín.”Đấu La Đại Lục Hệ Liệt

vừa rồi cô thấy anh mà như gặp phải quỷ, bây giờ nhìn thấy đồ ăn lại

nhưng dù sao cũng có hiệu quả.Lão Thi Tượng bổ vào khoảng không, mà lúc này Hạ Mạch cũng mau chóng

chẳng những thật lòng chúc mừng mà ngày ngày còn chép kinh cầu phúc cho

hỏi: Vậy điểm chỉ để làm gì? Ông không biết dấu vân tay đại diện cho thân chủ

nghiệp cũng phải đánh đánh người trước mắt này một trận. Dường như cô

nhất định cũng sẽ giận dỗi không vui.Cả

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong Hầm ngục tại tòa thành Winston, Grid lúc nãy còn bị giam giữ trong một căn phòng biệt lập ở tầng 3 dưới lòng đất, sau đó cậu được cứu bởi Euphemina và giờ đây họ đang tìm kiếm Huroi. “Chết tiệt! Tôi đã tìm kiếm khắp mọi nơi rồi nhưng chẳng thấy hắn ta. Rốt cuộc thì hắn bị giam ở đâu cơ chứ?” “Tôi không nghĩ là anh ta ở tầng này. Có lẽ chúng ta nên xuống sâu hơn?’’ “Cái gì cơ? Chẳng phải tầng 3 đã là tầng cuối rồi sao?” “Theo như thông tin mà tôi nhận được thì hầm ngục này có tổng cộng 4 tầng.’’ “Tôi còn phải xuống tận tầng 4…. “ Thời hạn giải cứu cho Huroi chỉ còn lại 1 tiếng 10 phút nữa. Grid ngày càng kích động hơn. Nếu cậu không kịp thời hạn thì sẽ phải nhận một hình phạt cực kì tồi tệ. Thế nên cậu phải tìm và đưa Huroi ra khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nhưng hầm ngục này thực sự rộng lớn vô cùng và phức tạp như mê cung vậy; khiến cho việc việc tìm đường trở nên khó khăn thêm. Grid quyết định làm theo ý kiến của Euphemina, nhưng nó không dễ dàng để họ tìm ra cầu thang xuống tầng 4. “Ê, này! Cô có chắc là có tầng thứ tư không đấy? Tầng thứ ba không phải là tầng cuối sao? Biết đâu Huroi lại đang bị giam giữ ở tầng 1 và 2…’’ “Tôi đã đảo qua toàn bộ hai tầng đó trong khi đang tìm kiếm anh rồi, nhưng rất tiếc là chẳng có một tên tù nhân nào tên Huroi cả. Tầng thứ tư thực sự có tồn tại. Tôi nhận được tin này từ một người rất đáng tin cậy.” “Uhh … nhưng tôi chẳng thấy được con đường nào dẫn xuống tầng dưới cả …’’ “Đừng có rên rỉ nữa. Tôi khó chịu rồi đó.” “… Vâng, xin lỗi.’’ Thời gian vẫn cứ trôi trong khi bọn họ vẫn lang thang tìm đường. Và thời gian chỉ còn lại 50 phút khi Grid không để ý. Trong khi đó, toán lính truy đuổi bọn họ vẫn chưa dừng lại và có những cạm bẫy được lắp đặt xuyên suốt hành lang. ‘Nhưng mình mừng là cái đống cạm bẫy đó quá lộ liễu nên mình sẽ bị rơi vào chúng. ‘ Nhà tù này được xây bằng đá. Mặt sàn, bức tường và trần nhà, tất cả đều được làm từ đá hết. Thêm vào đó, vì nó là ở dưới lòng đất nên ánh sáng mặt trời không chiếu tới được. Nói cách khác,đây là nơi mà cây hay cỏ không thể nào mọc được. Nhưng buồn cười là Grid lại thấy có những chỗ ở đây có cả hoa và cỏ đang mọc nữa chứ. Hơn thế, còn có cả hoa quả và bánh mì treo trên trần nhà. Thậm chí cả những vật phẩm cao cấp treo trên tường mà chỉ nhìn thôi cũng biết là không phù hợp với không gian ngục tù này. Đây rõ ràng là một cảnh tượng phi tự nhiên! ‘ Tất cả đều là bẫy.’ Thậm chí ngay cả người với trí não học sinh tiểu học cũng có thể nhận thấy những cái bẫy lố bịch như vậy “Tôi nghĩ là anh nên cúi xuống. Nếu không muốn chết.” “Hả?” Nghe thấy giọng nói của Euphemina, Grid vội vàng cúi đầu. Ngay lập tức, những mũi tên sắc nhọn phóng vụt qua lưng cậu. Cậu quay lại và thấy những mũi tên cắm trên bức tường và khóc lên. “Ă-Ặc….! C-Cái quái gì mới xảy ra thế? Tý nữa là tôi bị bắn rồi.’’ Trong khi Grid đang lau mồ hôi và thở phào nhẹ nhõm, Euphemina liền đẩy cậu. Do đó, cậu mất thăng bằng và ngã phịch xuống. Trong khi đó, một ngọt giáo đột ngột phóng thẳng xuống nơi mà cậu vừa đứng. Nếu như Euphemina không làm như vậy, có lẽ giờ cậu đã bị ngọn giáo kia xiên mất rồi. Toàn thân cậu nổi da gà. “Hik! Hiyaaak! Cái quái gì đây?’’ “Tôi xin lỗi. Tôi vô tình kích hoạt một cạm bẫy. ‘’ Euphemina vừa đi vừa cười khúc khích. Grid thấy có vài bông hoa sặc sỡ trên tay cô ta. … Điên thật rồi. “Chẳng phải rất là lạ khi hoa lại có thể mọc được ở nơi này hay sao? Đây rõ ràng là bẫy! Vậy sao cô lại hái chúng cơ chứ? Hả? Làm sao mà cô có thể rơi vào bẫy được hả con ngu này!? Tôi tý thì toang đấy! Và tại sao cô còn có thể hái hoa trong tình hình này vậy? Chết tiệt! Đồ vô dụng. Nếu mà tôi phải bỏ mạng vì cô, tôi chắc chắn sẽ bắt cô phải trách nhiệm. Đừng có làm gì không cần thiết nữa và tập trung vào việc tìm đường đi!”. …Đó là những gì mà Grid muốn hét thẳng vào mặt cô ta, nhưng cậu đã không làm thế. ‘ Tĩnh tâm lại, tĩnh tâm lại.’ May sao cậu đã kịp kìm nén cơn giận của mình. Euphemina có những kỹ năng tuyệt vời trái ngược với vẻ bề ngoài mong manh dễ vỡ. Kỹ năng chiến đấu của cô ta cũng phải tương đương với Huyết Phù Thủy Yura. Hơn thế, cô ta còn là một trong 3 người sở hữu nghề sử thì. Vậy nên cậu đã không dám gây sự với một người như vậy. Nhưng trên hết, sức mạnh của cô ta là cần thiết để giải cứu Huroi. Nếu chỉ đơn độc một mình thì cậu sẽ chẳng thể nào cứu được hắn ta. Cho dù cô ta có sai đến đâu thì cậu cũng phải tâng bốc cô ta “ C-Cẩn thận đấy. Nên nhớ là tôi không thể sử dụng những phép thuật phòng thủ như cô.” “ Rồi ~Rồi~Tôi xin lỗi.’’ Euphemina xin lỗi một cách rất giả tạo làm Grid lại lên cơn. “Con bé này! Sao cô có thể hành động không xấu hổ dù suýt hại chết người khác chứ? Qùy xuống và xin lỗi ngay lập tức!” … Đó Là những gì Grid muốn nói. “ Tĩnh tâm lại … Ặc…Hả?” Grid linh cảm thấy có gì đó bất an. Trong khi đó, Euphemina đang nhìn chằm chằm vào những quả chuối treo trên trần nhà. ‘Chẳng lẽ cô ta định lấy thứ đáng ngờ đó để ăn sao? Ah, không thể nào. Cô ta đâu phải một con khỉ đâu …’ Ngay thời điểm đó! Euphemina nhảy nhẹ lên và chộp lấy một quả chuối. Không, Tại Sao? Rắc rắc! Ngay khi mà Euphemina tóm được quả chuối thành công … Sàn nhà nơi Grid đang đứng bắt đầu vỡ vụn. “Kiaaaack!’’ Grid may mắn thoát khỏi nguy hiểm nhờ lăn người sang một bên. Và cuối cùng, cậu không thể kiềm chế và hét vào Euphemina. “Cô làm cái quái gì vậy? Tại sao cô có thể ăn chuối trong tình thế này?’’ Euphemina trả lời với quả chuối trong miệng. “Nhoàm, nhoàm, Ực. Tôi muốn ăn một quả chuối chỉ vì trước mặt tôi có một quả chuối.” “Nhìn này, nó chỉ là lẽ thường mà! Cô không thấy nó kỳ quặc khi chuối lại treo trong cái hầm ngục này à. Rõ ràng nó là bẫy!.’’ “Chẳng phải việc coi nó là bẫy mới là kỳ lạ sao? Những quả chuối đó có thể được treo lên để những người lính tuần tra ăn mỗi khi họ đói.’’ Euphemina thở dài. “Anh đúng là tội nghiệp. Anh sống bằng cách quan sát thế giới từ cái nhìn tiêu cực của mình. Tôi cá là anh chẳng có nổi một người bạn để tâm sự.’’ “ …’’ Grid đã chắc chắn một điều. Euphemina rõ ràng đang rất tức giận. Cô ta đã cố tình kích hoạt các cạm bẫy. ‘Mình có thể hiểu được.’ Euphemina tới để giải cứu cậu vì một nhiệm vụ có lợi cho cô. Thế nhưng việc giải cứu Huroi thì lại chẳng có giá trị gì với cô cả. Những hành vi hiện tại của cô là để phàn nàn rằng cô chẳng thích thú việc cứu một người không liên quan đến nhiệm vụ của mình. Đó là lý do tại sao cô ta chủ định kích hoạt những cạm bẫy! ‘Cô ta rất nóng tính…’’ Thật vậy, rất hiếm đế gặp một mỹ nhân mà lại có bản chất tốt. Hầu hết những người đẹp đều được che chở như công chúa vậy. ‘Nhưng Ahyong lại vừa xinh đẹp vừa có bản tính tốt.’ Trái tim đầy của Grid cảm thấy được thanh tẩy khi nhớ tới tình yêu lý tưởng Ahyong của cậu. “Ahyong … Anh muốn được gặp em..’’ “Đằng này! Bọn chúng đang ở đằng này!” “… Các ngươi dám làm phiền những suy tư của ta?” Grid đang vẽ nên một bức họa tuyệt đẹp về Ahyong trong đầu thì bỗng có tiếng hô hoán từ hai đầu hành lang, rồi lính canh nhanh chóng ập đến. Có khoảng 50 tên. Grid thở dài. “Sao bọn chúng cứ liên tục kéo tới vô hạn thế nhỉ? Điều này thật khó chịu.’’ Euphemina khịt mũi “Ha, chẳng phải tôi mới là người duy nhất giải quyết chúng hay sao? Anh chắc sẽ chỉ biết đứng xem hoặc chạy trốn thôi còn gì? Anh có nghĩ rằng thật đáng trách khi phàn nàn mà chưa làm được việc gì không?Tôi chẳng thế hiểu được khi anh có thứ vũ khí ấy. Anh cũng nên chiến đấu đi chứ.’’ “Chiến đấu ư? Tôi sao? Tôi không thể làm được.’’ Grid có con dao găm Cực Phẩm mà Euphemina đã trả lại. Rõ ràng là sát thương của con dao găm có thể dễ dàng xử lý đám lính trước mặt. Nhưng cậu lại không thể tham gia vào trận chiến được. Vì sao vậy? Đơn giản thôi. “Tôi không có áo giáp.’’ “…’’ Bộ quần áo cậu đang mặc hoàn toàn không có một điểm phòng thủ nào. Cậu làm sao có thể chiến đấu với kẻ địch với 0 điểm phòng thu được! Và cuối cùng, việc có Euphemina đang trợ giúp sẽ giúp cậu tập trung giải cứu Huroi mà không cần chiến đấu. “Kể cả khi anh không có giáp, chẳng phải anh có thể dễ dàng xử lý được đám lính đó hay sao? ‘’ “Không. Tôi không mạnh như cô nghĩ đâu. Thôi… Tôi để lại mọi việc cho cô đấy.’’ “Huh? Thế nghĩa là gì…?’’ Tôi vỗ nhẹ vào lưng Euphemina và rồi quay về phía cái lỗ được tạo thành từ cái bẫy trước đó. “Tôi sẽ đi và tìm Huroi. Hãy thu hút sự chú ý của bọn chúng cho tới lúc ấy!’ “N-Này! ‘’ Euphemina đầy bối rối và vội vàng cố gắng đế bắt lấy Grid, nhưng rất tiếc là muộn rồi. Grid mặc kệ cô và nhảy xuống cái hố. Rầm! Bịch bịch bịch! “Wah!” [ Bạn đã rơi từ nơi cao xuống và nhận 200 sát thương. ]Bỏ lại sau lưng toán lính và Euphemina, Grid nhảy xuống tầng 4 một mình. “Khụ! Khụ! Uhh …Thật may mắn. Mình không bị thương nhiều lắm. ‘’ Grid từ từ nâng cơ thể đầy bụi bặm của mình lên và nhìn lên trần nhà cũng bụi bặm. Có vẻ như cuộc chiến giữa Euphemina và đám lính đã bắt đầu vì những tia sáng chớp nháy và những tiếng kêu của họ đang vang lên. “Tốt lắm, Euphemina. Cô đang làm rất tốt đấy ~.’’ Nếu như cô ấy chiến đấu ầm ĩ nhất có thể thì quân địch sẽ tin rằng cả Grid và Euphemina hiện đang ở tầng 3, và chúng sẽ lũ lượt kéo những đội quân phòng thủ lên trên đó. Vậy nên tầng 4 sẽ gần như trống rỗng. “Hờ hờ, mình có thể tìm và giải cứu Huroi trong tình cảnh hỗn loạn này. Mình thông minh đáng ngạc nhiên nhỉ?‘’ Grid liệu có cảm thấy tồi tệ khi bỏ lại cuộc chiến cho Euphemina để giải cứu Huroi hay không? Ừm, không. Lương tâm của cậu đâu có tồn tại đâu. Cậu là loại người sẽ lợi dụng người khác nếu như việc đó đem lại lợi ích cho cậu. Grid có đang lo lắng về việc Euphemina đang chiến đấu một mình không hả? Tất nhiên là cậu chẳng lo. Cô ta là người chơi nghề sử thi đầu tiên và bá đạo đến mức có thể dùng tất cả các loại phép thuật mà không cần niệm chú. Cô ta chắc chắn có thể sống sót dẫu cho có hàng trăm binh lính và hàng chục kị sĩ là đối thủ của cô ta đi chăng nữa. Dịch: Shinigami light novel team. Edit: Sen[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại

ngẫm mà xem, ông lão đó đúng thật là tà mị, không bán cho bọn người xấu, nhưng

đó, phương trượng cho gọi tất cả mọi người lại, hỏi: Mở cửa hay không?Tôi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Edit: AnaBeta: TreeEm thấy cái mười vạn tệ kia cũng khá ổn màCuộc thi tranh ngôi vô địch Thế giới môn bắn súng năm nay được tổ chức tại Nhật Bản, thời gian vào đầu tháng chín, đúng lúc khai giảng.Lâm Ngữ Kinh đã bỏ lỡ huy chương vàng đầu tiên của cậu từ sau khi về đội, cô không muốn lỡ thêm một lần nữa. Hơn nữa, giải vô địch thế giới có ý nghĩa vô cùng quan trọng, không như những cuộc thi đấu nhỏ trước đó.Cô đã sớm giấu Thẩm Quyện đi làm xong visa, mua vé máy bay, không hề nói với cậu mà lẳng lặng đặt vé máy bay một ngày sau đó.Lâm Ngữ Kinh giấu rất kỹ, cô dọn hành lý để hết ở ký túc xá, làm như không có việc gì. Cô thậm chí còn tỏ vẻ tiếc nuối vì không thể tận mắt nhìn Thẩm Quyện anh dũng tranh đoạt vị trí đứng đầu, lấy được huy chương vàng.Buổi tối trước hôm Thẩm Quyện đi, Hà Tùng Nam sắp xếp để mọi người cùng ăn với nhau một bữa, tiễn ông chủ Thẩm lên đường.Nhà hàng cũng do Hà Tùng Nam chọn, Tiểu Kẹo Đường tìm giúp cậu ta, cuối cùng chọn một nhà hàng Nhật Bản. Ý của hai người là để Thẩm Quyện làm quen với đồ ăn nước bạn, tránh việc sang đó không quen thuỷ thổ, ăn đồ ăn lạ rồi đau bụng làm ảnh hưởng thành tích.Lâm Ngữ Kinh và Thẩm Quyện đến cuối cùng, khi ấy bàn đã đầy người. Hà Tùng Nam đang ôm bạn gái trong lòng âu yếm. Mặt Tiểu Kẹo Đường bị cậu ta nựng đến đỏ ửng, thẹn thùng nhỏ giọng phản kháng, nỗ lực chui ra khỏi lòng cậu ta: “Anh đừng… xoa nhẹ chút.”Hà Tùng Nam hơi lo lắng: “Hình như gần đây em gầy đi rồi, mai anh đưa em đi ăn đồ ngon nhé.”Sến rện, không nỡ nhìn.Cố Hạ đang nói chuyện với Phó Minh Tu. Hai người này nói chuyện cứ như đang hùng biện ấy, bình thường hễ nói được vài câu là sẽ cãi nhau, cãi qua cãi lại rồi chẳng hiểu sao lại làm lành. Lúc này hai người cũng đang tranh cãi chuyện gì đó, Cố Hạ bình tĩnh nói: “Anh xem một trăm vạn* là chuyện đùa à, nói tiêu là tiêu luôn? Anh ấm đầu phải không hả?”(*) Một trăm vạn ~ 1 triệu tệ ~ 3 tỷ rưỡi VND“Đó là tiền anh kiếm được.” Phó Minh Tu cau có đáp: “Tiền kiếm được không tiêu thì để làm gì?”Cố Hạ nói: “Không phải em không để anh tiêu, nhưng phải xem có cần không chứ. Em thấy cái mười vạn tệ kia cũng khá ổn mà.”“Cái kia nhỏ quá.” Phó Minh Tu quả quyết nói: “Món quà đầu tiên sau khi yêu nhau mà lại là cái nhẫn kim cương nhỏ thế, kiểu như anh keo kiệt lắm ấy.”Lâm Ngữ Kinh: “…”Thẩm Quyện: “…”Lâm Ngữ Kinh thật sự ngỡ ngàng, hai người này đều ấm đầu cả đấy à. Món quà đầu tiên sau khi yêu nhau là nhẫn kim cương, cmn vậy chắc khi cầu hôn phải tặng cả hòn đảo mất.Cô không nhìn nổi nữa, bèn nghiêng đầu nhìn Tưởng Hàn và Vương Nhất Dương đang ngồi trong góc.Hai người này cũng đang túm tụm lại với nhau, tay cầm di động, cúi đầu chơi Hearthstone*.(*) Hearthstone là một trò chơi thẻ sưu tầm theo lượt và chỉ chơi được trên các thiết bị điện tử. Trong trò chơi, hai người chơi sẽ đối đầu nhau, sử dụng một bộ bài tạo ra từ bộ sưu tập của họ, với mục tiêu là giảm máu đối phương xuống 0. (Wikipedia)“Bà mợ mày, Shudderwock* còn có kiểu chơi ấy à?”(*) Một con bài trong trò Hearthstone.“Một phát chết luôn đó hiểu không? Dễ dàng tiễn mày về chốn Tây Thiên.”“…”Hai con cẩu độc thân, toả ra mùi độc thân thơm ngát.Lâm Ngữ Kinh cảm thấy nhìn hai tên đó khiến mình thoải mái hơn nhiều.Chủ nhà hàng này là một đôi vợ chồng người Nhật Bản tốt tính. Cửa hàng không lớn nhưng buôn bán rất được.Cả nhóm vừa nói chuyện vừa ăn, ăn được nửa chừng, Tưởng Hàn nâng đũa lên nói: “Người anh em, tôi thật sự rất phục cậu.” Cậu ta nhìn Thẩm Quyện: “Nói gì làm nấy, cmn thậm chí còn có thể làm giỏi nhất. Cuộc thi bắn súng gì đó, giải vô địch thế giới gì đó tôi không rõ lắm, nhưng tôi biết cậu đã nói là nhất định sẽ làm được. Thế nhé, tôi chờ sang năm có được một người anh em là quán quân Olympic đấy, được không hả?”Thẩm Quyện cười cười, không nói gì, chỉ gắp một miếng sushi, chấm vào chén nước chấm rồi đặt vào đĩa của Lâm Ngữ Kinh.Lâm Ngữ Kinh gắp lên cắn một miếng, liếc mắt nhìn cậu.Tối nay mọi người nhiệt tình vô cùng, trừ Phó Minh Tu và Thẩm Quyện phải lái xe, còn những người còn lại đều không kiêng nể gì mà tung xoã.Rượu gạo dù nồng độ cồn thấp nhưng lại tác dụng chậm. Lâm Ngữ Kinh ỷ vào việc tửu lượng mình không tệ nên uống như nước lã, cuối cùng phải để Thẩm Quyện bế lên xe.Cậu đặt cô nằm ở ghế sau, vừa nhỏm người lên Lâm Ngữ Kinh đã giơ tay ôm cổ cậu kéo về.Thẩm Quyện không kịp đề phòng, bị cô kéo lại suýt nữa đã đè cả người lên, tay phải chống lấy ghế ngồi, khó khăn lắm mới ổn định được.Lâm Ngữ Kinh túm cậu xuống, hôn lên môi cậu, trong hơi thở thoang thoảng mùi rượu: “Thẩm Quyện.”Trời đã về đêm, trong xe cũng tối, Thẩm Quyện cụp mắt nhìn cô: “Gì vậy?”“Tớ nói cho cậu một bí mật nhé.” Lâm Ngữ Kinh ôm cổ cậu: “Tớ đã lén mua vé máy bay đi Nhật Bản, định cho cậu một bất ngờ.”Thẩm Quyện: “…”“Tớ sợ không cho đi nên đã lén giấu hộ chiếu và visa dưới đệm giường.” Lâm Ngữ Kinh đắc ý nói: “Chắc chắn cậu không tìm ra đâu.”Thẩm Quyện buồn cười nhìn cô: “Giờ tớ có thể tìm được rồi.”Lâm Ngữ Kinh không phản ứng gì, chỉ nói tiếp: “Tớ muốn thấy cậu thắng, tớ chưa tận mắt thấy cậu thắng bao giờ.” Cô nhỏ giọng lầu bầu: “Lần cuối cùng này, dù thế nào tớ cũng phải đi, tớ muốn tận mắt nhìn thấy.”Thẩm Quyện khựng lại.Cậu cúi đầu, hôn lên vành tai cô: “Cậu đã biết hết rồi? Hửm?”Nhờ tác dụng của rượu gạo, Lâm Ngữ Kinh nói nhiều hẳn lên. Cô chống ghế ngồi dậy, dựa vào cửa xe nhìn cậu: “Vậy, nếu trong Giải đấu Thế giới năm nay cậu đạt được huy chương vàng, đứng trên đỉnh cao rồi, sau đó thế nào?”Thẩm Quyện xoay người đóng cửa xe, kéo tay cô sang đặt trong tay ngắm nghía. Cậu cụp mắt, không để tâm đáp: “Tớ sẽ về đi học, không có sau đó nữa.”Cậu biết cô hỏi điều gì, cô cũng hiểu ý cậu.Trước đó Dung Hoài thường xuyên nói với Lâm Ngữ Kinh, cậu ấy thấy đàn anh quá giỏi, không chậm trễ việc học, cũng không bỏ lỡ huấn luyện, ấy vậy mà còn làm được tốt nhất, như hoàn toàn không biết mệt là gì. Khi ấy, Lâm Ngữ Kinh không lên tiếng.Cậu họ Thẩm, chứ có phải họ Thần đâu.Con người làm sao có thể không mệt đây? Ai ai rồi cũng sẽ mệt, chỉ là có vài người, họ sẽ không để bạn nhìn thấy thôi.Chẳng hạn hồi cấp Ba, sáng nào cũng thấy cậu ngủ thiếp đi, mãi sau này cô mới biết tối nào cậu cũng vùi đầu trong phòng làm việc đến rạng sáng, bình thường chỉ ngủ được ba bốn tiếng.Tại một trường như đại học A, muốn vừa huấn luyện vừa bắt kịp tiến độ học tập tuyệt đối không dễ chút nào, làm sao có thể tiếp tục mãi được.Con người, rồi cũng đến lúc phải đưa ra lựa chọn.Thẩm Quyện cũng phải chọn giữa việc học và bắn súng.Lâm Ngữ Kinh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng xe cộ như những luồng sáng, đứt quãng, từng luồng từng luồng chậm rãi lướt qua: “Tớ chỉ không muốn cậu có tiếc nuối gì thôi.”Thẩm Quyện cười: “Đấu giải vô địch thế giới này xong, tớ đã không còn tiếc nuối nữa rồi. Vận mệnh rất tốt với tớ, mang cậu đến bên tớ. Có đôi khi tớ nghĩ, nếu lúc ấy tớ không từ bỏ, có lẽ sẽ không gặp được cậu.”Luồng sáng chớp sáng chớp tắt. Thẩm Quyện nghiêng đầu nhìn cô, khẽ giọng nói: “Lâm Ngữ Kinh, tớ rất may mắn.”—— So với việc bỏ lỡ cậu, tất thảy những tiếc nuối đều là một loại may mắn.HẾT NGOẠI TRUYỆNTê Kiến:Tôi rất lười, thường không hay viết ngoại truyện trên mạng. Cuốn này là ngoại lệ, chủ yếu là vì cần giải thích một chút về bảo bối Quyện nhà ta, xem như một đại kết cục, một cái kết ẩn giấu ở cuối, không có ở TXT hay OneDrive đâu hahaha hahaha (Chắc không có đâu ha TvT).Đến đây thì bản trên mạng đã viết xong rồi, có lẽ bút lực có hạn, không thể làm hài lòng mọi người, nhưng tôi đã cố hết sức rồi. Tôi cảm thấy mỗi phần đều đã giải thích rành mạch, kết cục này cũng đã nghĩ ra từ đầu, không viết đến phần “đô thị” sau khi tốt nghiệp Đại học A.Phần sau này có lúc sắp cận giờ đăng nên viết hơi vội, sau này thỉnh thoảng sẽ sửa dần. Tôi không sửa gì quá nhiều đâu, chỉ là trau chuốt câu văn, thay bớt từ địa phương mà đôi khi tôi viết hăng quá lỡ tuôn ra thôi, sửa đổi một chút thôi.Khi xuất bản có thể sẽ có cảnh tốt nghiệp, sau kết hôn hoặc có em bé, lúc đó tôi xem tình hình viết thêm.Hết rồi! Cảm ơn mọi người đã bên tôi mấy tháng nay! Yêu mọi người mãi mãi! Thật sự yêu mọi người! Bắn tim!!!*Bìa sách xuất bản bên TrungTree:[Đặc biệt gửi lời cảm ơn tới các tiểu tỷ tỷ đáng yêu: chị Yu, chị Tây Hạ, chị Ana đã giúp đỡ em 21 chương cuối~ Hi vọng sau này sẽ lại có dịp hợp tác với các chị (*≧∀≦*)]Sau hơn một năm lê lết, cuối cùng cái hố này cũng được lấp xong, dù vẫn còn rất rất nhiều đá sạn trong này. Cảm ơn các bạn đã kiên trì đồng hành cùng bọn tớ đến cuối câu chuyện, cũng như đã bỏ qua những sai sót, bất cẩn, ngáo ngơ và ti tỉ lỗi khác của con gà này.(*´∀`*)Đến đây thì tạm biệt mọi người, có lẽ sẽ rất lâu rất lâu sau mới có thể gặp lại, mong là đến lúc đó tớ sẽ làm tốt hơn. Chúc mọi người một ngày tốt lành Vừa Vặn Có Chút Ngọt

phụ thuộc vào mình, vui buồn vì mình, nàng muốn trở thành nguyên nhân

ươn ướt, ngẩn người sững sờ nhìn anh.“San San à…” Hàn Cố Diễn cũng đã

thấy trong lòng càng sợ, thoáng cái, ba người đều ngay tức khắc cúi đầu

cho nên minh chủ không tồn tại.Tôi

kiếm dùng tốt chứ?Tôi

Kỳ Kỳ vừa nghe phải bị đuổi ra, nghĩ đến mình còn chưa nhìn thấy ba ba, hơi khổ sở, lôi kéo tay áo Bác Nghiên, hỏi nhóc, “Tại sao phải đuổi chúng ta ra ngoài a?”Bác Nghiên thấy bé lo lắng, vội vàng nói, “Không sao, chúng ta sẽ không ra ngoài.”Trương Thông nghe vậy, cười lạnh một tiếng, “Con nít bây giờ đúng là cái gì cũng dám nói, nghĩ mình là ai đây!” Hắn nhìn về phía trợ lý của mình, “Đi kêu người phụ trách lại đây, đuổi hết những người không liên quan ra ngoài, nhìn là phiền.”Bác Nghiên nghe hắn nói như vậy, nhịn không được trả lời, “Anh mới phiền đấy.” Dù sao nhóc cũng là thiếu gia nhà giàu lớn lên trong cẩm y ngọc thực, từ nhỏ đến lớn, trừ Bác Phong ra, không có ai dám nói nhóc không tốt, bây giờ lại bị một người xa lạ nói tới nói lui như thế, tính tình của Bác Nghiên cũng nổi đây, “Chúng tôi chơi của chúng tôi, liên quan gì đến anh, anh dựa vào đâu mà nói chúng tôi!”Trương Thông thấy nhóc dám tranh luận với mình, không khỏi cười một tiếng, “Nhìn không ra a, còn nhỏ mà tính tình đã lớn vậy rồi, chỗ đóng phim của bọn tao, mày không tuân thủ quy tắc mà vào địa bàn của người khác, nói mày hai câu cũng không được hả? Không giáo dưỡng!”Bác Nghiên vừa nghe hắn nói “không giáo dưỡng”, tức giận nắm chặt tay, lớn tiếng nói, “Anh mới không giáo dưỡng, mẹ tôi là Phó Mẫn Chi, mẹ tôi để tôi chơi ở đây, anh dựa vào đâu mà nói tôi!”Trương Thông nghe nhóc nói xong, nháy mắt nở nụ cười, “Phó Mẫn Chi? Ai không biết Phó đạo độc thân, từ đâu ra một đứa con trai như mày? Vậy mà mày cũng biết tên này, Tô Tinh nói cho mày đi. Mẹ mày là Phó Mẫn Chi? Vợ tao là Phó Mẫn Chi mới phải chứ? Thấy người là kêu mẹ, mẹ mày dạy mày vậy à, không phải mày có mẹ sinh không mẹ dạy chứ?”Bác Nghiên nghe được lời này, đôi mắt đỏ lên, nhóc chạy qua, giơ nắm tay nhào về phía Trương Thông, Trương Thông ỷ vào mình là người trưởng thành, đẩy Bác Nghiên té xuống đất.”Nghiên Nghiên.” Kỳ Kỳ thấy tiểu đồng bọn của mình bị đẩy ngã, vội vàng chạy đến đỡ Bác Nghiên. Bé đỡ Bác Nghiên đứng dậy, trừng mắt nhìn Trương Thông, bé không biết mắng người, nhưng lại tức giận Trương Nhưng Bác Nghiên quật cường hơn bé nhiều, Bác Nghiên đứng lên, tránh khỏi Kỳ Kỳ, muốn tiếp tục đánh Trương Thông.Trương Thông bắt lấy nhóc như bắt một con gà con, Kỳ Kỳ chạy qua, vươn tay đánh cánh tay hắn để hắn buông Bác Nghiên ra.Trương Thông thấy bé phiền, đẩy bé ra, Kỳ Kỳ lùi về sau hai bước, thiếu chút nữa đã té ngã, lại được người ôm lấy từ phía sau, Kỳ Kỳ quay đầu lại, đã thấy Yến Thanh Trì lo lắng nhìn bé, “Không sao chứ bảo bảo?”Hốc mắt Kỳ Kỳ chua xót lên trong nháy mắt, ủy khuất hô, “Ba ba.”Yến Thanh Trì vội vàng ôm bé vào ngực, vỗ lưng bé dỗ dành, “Không khóc không khóc, Kỳ Kỳ ngoan.”Y giương mắt nhìn Trương Thông, trong mắt tràn đầy phẫn nộ.Nhưng y không cần ra tay, bởi vì Giang Mặc Thần đã đánh gục hắn ta.Giang Mặc Thần nhìn người ngã trên mặt đất, nghĩ đến hắn và Yến Thanh Trì vừa đi đến khúc cong, từ rất xa đã nhìn thấy cảnh Trương Thông khi dễ hai đứa nhỏ, trong lòng đã không áp được lửa giận.Hắn đang định nói chuyện, đã thấy Bác Nghiên giống như mọt viên đạn nhỏ bắn ra ngoài, một chân đá vào người Trương Thông, mắng, “Anh mới có mẹ sinh không mẹ dạy, anh mới không giáo dưỡng!”Bác Nghiên mắng xong, hồng mắt trừng hắn ta.Giang Mặc Thần vội vàng kéo Bác Nghiên ra sau lưng mình.Trương Thông thình lình bị Bác Nghiên đá một chân, sửng sốt một lát, mới phản ứng lại, vừa đứng lên, vừa nhìn Giang Mặc Thần, “Giang Mặc Thần, anh không phải người của đoàn phim này đi, anh ở đoàn phim chúng tôi, đánh diễn viên của đoàn phim chúng tôi, anh cảm thấy việc này anh có lý sao?”Yến Thanh Trì nghe vậy thì một tiếng cười lạnh, “Anh ấy không phải nhưng tôi phải, cậu cảm thấy anh ấy không có tư cách đánh cậu đúng không, được thôi.” Yến Thanh Trì buông Kỳ Kỳ ra, đi tới tặng Trương Thông một quyền, trực tiếp đánh Trương Thông đến lảo đảo, thiếu chút nữa té xuống đất.Yến Thanh Trì lắc lắc tay, “Tôi luôn có tư cách đánh cậu mà.”Lúc trợ lý của Trương Thông mang người phụ trách tới, chỉ nhìn thấy màn Yến Thanh Trì đánh Trương Thông, người phụ trách và trợ lý hai mặt nhìn nhau, vội vàng chạy tới, hỏi có chuyện gì.Yến Thanh Trì không phản ứng bọn họ, đi tới trước mặt Kỳ Kỳ, hỏi Kỳ Kỳ, “Vừa rồi hắn ta có làm con đau không?”Kỳ Kỳ lắc đầu, “Con không sao, nhưng chú ta đẩy Nghiên Nghiên ngã, chú ta còn bắt lấy Nghiên Nghiên không bỏ.”Yến Thanh Trì thấy bé không sao, lúc này mới yên lòng, sờ sờ tóc bé, “Không sao.”Kỳ Kỳ gật đầu, lại nghĩ một quyền của Yến Thanh Trì bé mới nhìn thấy, nhỏ giọng nói: “Ba ba thật lợi hại.”Yến Thanh Trì ôn nhu cười cười với bé, để ngón trỏ trên miệng miệng, “Suỵt.”Kỳ Kỳ nhớ bé đã đồng ý với Giang Mặc Thần không thể kêu Yến Thanh Trì là ba ba ở phim trường, nên lập tức che kín miệng, gật đầu với y.Yến Thanh Trì nhéo nhéo mặt bé, “Thật ngoan.”Từ khi vào giới đến giờ, Trương Thông dựa vào Vương tổng phía sau, chưa từng bị người đánh mặt mũi như vậy, hắn không phục Yến Thanh Trì và Giang Mặc Thần đánh hắn, muốn đánh lại ngay lập tức. Yến Thanh Trì cố kỵ Giang Mặc Thần không phải người của đoàn phim, nên không để hắn động thủ nữa, Trương Thông động một cái, y sẽ đánh trả Trương Thông một cái, trợ lý của Trương Thông thấy Yến Thanh Trì đánh Trương Thông như đánh một con chuột cống, một bên khuyên giải, một bên bảo người phụ trách đi tìm Phó Mẫn Chi.Phó Mẫn Chi làm sao cũng không nghĩ đến đoàn phim của mình sẽ xảy ra sự kiện ẩu đả như vậy, cô nhìn người trước mặt, từ Bác Nghiên đôi mắt hồng hồng đến Trương Thông tuy rằng trên mặt đã có màu nhưng vẫn không cam lòng, khó hiểu nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại đánh nhau?”Cô nhìn Bác Nghiên, “Nghiên Nghiên con nói, làm sao vậy?”Bác Nghiên nói không nên lời, cúi đầu không nói lời nào.Khoảnh khắc Trương Thông nghe được Phó Mẫn Chi kêu đứa nhỏ trước mặt là Nghiên Nghiên kia, đã biết mình xong rồi. Hắn nhìn Phó Mẫn Chi, trong mắt tràn đầy không thể tin được, không phải cô ta độc thân sao? Không phải cô ta là loại nữ cường nhân độc lập tự chủ thích làm việc sao? Không phải cả đời cô ta đều theo đuổi sự nghiệp điện ảnh của mình sao? Sao cô ta lại có một đứa con trai lớn như vậy?!Trương Thông nuốt nuốt nước miếng, yết hầu lăn lộn, trong lòng tràn đầy sợ hãi.Yến Thanh Trì nhìn hắn như vậy, nhịn không được cười lạnh một tiếng. Khác với diễn viên, dù là đạo diễn lớn nổi danh như Phó Mẫn Chi thì đại đa số người cũng chỉ biết cô có tác phẩm gì, không biết sinh hoạt cá nhân của cô thế nào, từng kết hôn với ai, từng có con với ai.Yến Thanh Trì đã sớm đoán được chắc là Trương Thông không biết thân phận của Bác Nghiên và Kỳ Kỳ, theo quán tính đội trên đạp dưới, thấy hai đứa bé còn nhỏ, lại chơi cùng Tô Tinh, nên mới muốn khi dễ bọn họ.Phó Mẫn Chi nghe tiếng cười lạnh của y, hỏi y, “Cuối cùng là chuyện gì?”Yến Thanh Trì cúi đầu nhìn Kỳ Kỳ, “Kỳ Kỳ, con nói cho dì Phó sao lại thế này đi.”Kỳ Kỳ gật đầu, nhìn Phó Mẫn Chi, rất nỗ lực thuật lại chuyện mới xảy ra, “Con và Nghiên Nghiên còn có chị đang chơi với chó con, đột nhiên anh này dữ với chúng con, nói muốn đuổi đuổi chúng con ra ngoài, Nghiên Nghiên nói dì Phó là mẹ của cậu ấy, dì cho chúng con chơi ở đây, thì anh đó nói Nghiên Nghiên không giáo dưỡng, nói Nghiên Nghiên……””Kỳ Kỳ không cho cậu nói!” Bác Nghiên hô, nước mắt đều chảy ra, “Không cho cậu nói.”Phó Mẫn Chi vừa thấy Bác Nghiên như vậy, đã biết chắc là Trương Thông nói chút lời khó nghe, nhưng cô không biết Trương Thông nói cái gì mà có thể làm Bác Nghiên khẩn trương đến như vậy, cô nhìn Bác Nghiên, trấn an: “Nghiên Nghiên ngoan.” Sau đó, lại nhìn Kỳ Kỳ, “Kỳ Kỳ, con nói cho dì nghe, cậu ta nói cái gì?”Kỳ Kỳ lắc đầu, không chịu nói.”Kỳ Kỳ……” Phó Mẫn Chi còn muốn tiếp tục dỗ bé.Yến Thanh Trì mở miệng ngắt lời cô, “Nó sẽ không nói đâu, Nghiên Nghiên không cho nó nói, nó sẽ không nói nữa.”Phó mẫn nghe vậy, quay đầu nhìn Trương Thông, “Cậu vừa mới nói với nó cái gì?”Trương Thông nào dám nói, chỉ cúi đầu xin lỗi, “Tôi sai rồi, tôi không biết nó là con trai ngài.””Vậy nó không phải con trai tôi, thì cậu có thể tùy tiện nạt tụi nó, mắng tụi nó không giáo dưỡng sao?””Thật xin lỗi, Phó đạo.””Trương Thông, tôi biết cậu cảm thấy mình có bối cảnh, nên cảm thấy mình chính là cao nhân nhất đẳng, nhưng tôi đã nói rồi, quay được thì quay, không được thì chạy lấy người đi, cậu muốn chạy à?””Đương nhiên không phải, thật xin lỗi Phó đạo.””Cậu không cần xin lỗi tôi, cậu xin lỗi mấy đứa nhỏ là được.”Trương Thông lập tức quay đầu nói với Bác Nghiên và Kỳ Kỳ, “Thật xin lỗi.””Anh cút!” Bác Nghiên căm hận nói, “Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh, tôi không tha thứ cho anh.”Phó Mẫn Chi nhìn bộ dáng kích động của Bác Nghiên, hơi kinh ngạc, Bác Nghiên cũng không phải đứa nhỏ vô cớ gây rối, cũng rất ít khi có cảm xúc kịch liệt như vậy. Cô càng thêm tò mò rốt cuộc Trương Thông vừa nói gì, có thể làm Bác Nghiên chán ghét hắn như vậy. Cô thấy Tô Tinh an tĩnh đứng bên kia, nhớ tới Kỳ Kỳ vừa nói —— bé và Nghiên Nghiên còn có Tô Tinh cùng chơi. Nhưng lại ngại vừa rồi Bác Nghiên rõ ràng không muốn để cô biết, không cách nào trực tiếp hỏi Tô Tinh tại chỗ này.Kỳ Kỳ nghe Bác Nghiên nói không tha thứ cho Trương Thông, cũng phụ họa tỏ vẻ, “Nghiên Nghiên không tha thứ cho anh ta, con cũng không tha thứ cho anh ta.”Yến Thanh Trì không nghĩ tới bé lại có cùng kẻ địch với tiểu đồng bọn của mình như vậy, nhất thời không nhịn được cười.Kỳ Kỳ ngẩng đầu nhìn y, Yến Thanh Trì cười cười với bé, Kỳ Kỳ rất nghiêm túc nói, “Vừa rồi anh đó nói thật khó nghe, Nghiên Nghiên rất tức giận, Nghiên Nghiên không tha thứ cho anh ta, thì con cũng không tha thứ.””Được.” Yến Thanh Trì sờ sờ mặt bé, “Nghe lời con.”Kỳ Kỳ thấy y không tức giận, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.Tặng Ngươi Một Chiếc Váy

Tiếng nói khàn khàn phát ra từ trong cổ họng của mẹ, tức khắc, tôi nhìn thấy gương mặt mẹ bắt đầu vặn vẹo.Giây tiếp theo, thân thể trực tiếp bổ về phía tôi.- Mày không phải con tao, trả mạng con tao lại cho tao, trả tao….Thuận theo thời khắc thân thể mẹ bổ nhào về phía tôi, một tiếng nói tràn đầy thù hận phát ra từ sâu trong cổ họng mẹ.Thậm chí, tôi từ trên người mẹ, còn cảm nhận được từng trận sát ý nồng nặc, mẹ muốn giết tôi?Lòng tôi chấn kinh nói không thành lời, lúc này, tôi chắc chắn cảm

hiện ra rằng không phải vậy, chẳng qua vì hôm nay có vật để so sánh mà thôi, đó

tớ lại là hình ảnh chân thật nhất của cậu!”Cam Niệm càng tới gần, cô càng muốn nhìn rõ một mặt mà cậu không muốn người khác biết.Lòng Hứa Hoài Thâm nao nao, con người đen sẫm yên tĩnh như đáy vực sâu, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ.Hai người đi đến cổng trường, quả nhiên cổng trường đã đóng, Cam Niệm hỏi Hứa Hoài Thâm giờ làm gì bây giờ.Hứa Hoài Thâm đưa cô vòng ra cổng sau, chỗ này chỉ có một cái khoá, bên

“Tỷ, tỷ xem nơi đó viết cái gì.”Thanh Hoan nhìn theo ngón tay tiểu cô nương, bên trên trụ của cây cầu có khắc to ba chữ rồng bay phượng múa: Cầu Nại Hà. Trụ cầu đen tuyền, thân cầu đen tuyền, đến nét chữ cũng đen tuyền…”Tỷ, tỷ có hai lựa chọn, một là uống hết chén canh này rồi bắt đầu đi từ chỗ của muội thẳng đến đầu cầu bên kia. Hoặc là…”Tiểu cô nương thu lại nụ cười:”Nhảy thẳng xuống đây.”Tiểu cô nương vừa dứt lời, trong nước sông liền vang lên tiếng quỷ khóc sói gào, vô số oán hồn lặn lên hụp xuống trên mặt sông, bọn họ nam có nữ có, già có trẻ có nhưng có một điểm chung duy nhất đó là bọn chúng đều đang kêu khóc. Tiếng khóc kia chói tai đến nỗi khiến cho Thanh Hoan phải rùng mình.Nàng không tự chủ được lùi lại một bước, những oán hồn này đều đang theo dõi nàng, mặt của bọn họ… có lẽ đã không còn gọi là mặt nữa. Trong mắt bọn họ chỉ còn lại sự điên cuồng cùng chấp niệm và cũng chính thứ này mới giúp Thanh Hoan nhận ra họ đã từng là người.”Tỷ đã đi qua quỷ môn quan rồi nên chỉ cần uống xong chén canh này là tỷ có thể chuyển thế đầu thai.”Tiểu cô nương cười hì hì, nhảy từ trên ghế xuống đi tới bên cạnh Thanh Hoan. Những oán hồn trong sông Vong Xuyên vẫn còn đang gào khóc, nước sông đục ngầu không còn thấy rõ màu sắc, sông Vong Xuyên rộng lớn không thấy bờ bến, bên trong lòng sông lại chứa toàn những oán hồn không cam lòng, không cam chịu cứ như vậy mà rời đi.”Bọn họ đều là những hồn ma từ nơi này nhảy xuống nên không thể đầu thai cũng không còn tỉnh táo trừ khi có người mà họ yêu quý đi qua nơi này nhận ra họ nhưng mà họ lại không được phát ra bất kỳ một âm thanh nào.”Tiểu cô nương thở dài: “Muội chờ ở nơi này không biết đã bao nhiêu năm rồi nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy một oán hồn nào rời khỏi nơi này được. Ở trong con sông này chờ đợi thật lâu, rất nhiều oán hồn đã quên mất người mình từng yêu nên cho dù người mà họ yêu có đi ngang qua họ cũng không thể nhận ra.”Tiểu cô nương tỏ vẻ già dặn nói:”Tình tình ái ái, thật là phiền phức. Tỷ tỷ hay là cứ uống hết chén canh này rồi đi về đầu cầu phía bên kia đi.”Thanh Hoan nhìn những oán hồn trong lòng sông kêu gào rơi vào trầm lặng.Tiểu cô nương kia không nói lời nào, liền chống cằm nhìn nàng, một lúc sau mới hỏi:”Tỷ tỷ, tỷ biết một người tên là Hạ Liên Phòng không?”Nghe thấy cái tên này, Thanh Hoan lập tức quay đầu nhìn về phía tiểu cô nương:”Nàng ấy là ân nhân của ta.””Ồ… Vậy thì hơi rắc rối rồi đây.”Tiểu cô nương bĩu môi:”Nàng ta vốn là người đến đây thay thế cho muội nhưng muội ở đây chờ đợi thật lâu cũng không thấy nàng ta đến. Lẽ ra nàng ta phải sớm chết rồi chứ!”Thanh Hoan vội nói:”Tại sao nàng ấy phải chết chứ? Lúc ta chết nàng ấy vẫn còn rất trẻ, chỉ vừa mới mang thai thôi!”Tiểu cô nương nói:”Nàng ta phải chết năm mười hai tuổi vì phải tới đây thay cho muội.””Không!”Thanh Hoan bật thốt lên:”Nàng không thể chết, sẽ không chết, hay là… hay là để ta thay cho muội đi, dù sao ta cũng không muốn đi đầu thai. Ta…”Tiểu cô nương nghe vậy liền cười hì hì một tiếng, nói:”Tỷ đồng ý ở lại sao? Hơi thở của tỷ rất sạch sẽ, đúng là có thể ở lại nơi này. Nếu tỷ đồng ý thay thế Hạ Liên Phòng thì nàng ta có thể tiếp tục sống, hơn nữa còn có thể trở về năm mười hai tuổi sống lại một lần nữa!”Thanh Hoan liên tục gật đầu:”Ta đồng ý.””Tốt lắm, chúng ta cứ quyết định như thế đi.”Tiểu cô nương hài lòng cười một tiếng, tiến lên dắt tay Thanh Hoan:”Tỷ đi theo muội.”Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

này của cô thì lại không nhịn được muốn trêu chọc cô, “Thế nào? Không nỡ à?”Đương nhiên không nỡ —— San San tranh

vũ cơ biểu diễn vô cùng đặc sắc, cảm thấy cung yến quả là thú vị.” Nàng

bọn này đúng là không có tiền đồ, năm nay tiền lại đổ xuống sông xuống

đói, tôi chỉ ba cái bánh mua được, rất biết điều lại xinh đẹp, chưa bị vùi dập,

nhẫn nhịn không nói thêm nữa, trước kisao lại cảm thấy cậu ta thông

nào. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn cũng cố tìm cho nàng một lý do, chắc là

San cảm thấy Vương Hiểu Lộ đi quá là nhanh, ngừng lại thêm vài giây nữa, nghe thêm vài câu nói đặc sắc kia nói không chừng sẽ chết ngay lập tức, bớt được hiệp hai.Hàn Cố Diễn thấy San San luôn nhìn về

vì lợi ích của bang phái mình mà tiêu diệt bang phái khác, như vậy minh chủ lần

mồm mép! – San San không nhịn được kêu gào trong lòng, đương nhiên thái

độ dài của con đường lát gạch ấy lại khiến Mika vô cùng đau khổ.Bản thân Mika cũng không hiểu rốt cuộc chuyện gì khiến cô khó chịu

đến, sau đó truyền vài chai nước và rời khỏi phòng bệnh.Phòng cấp cứu lớn có hơn mười chỗ nằm,

nói: thôi, không cần đâu, đoạn sắt vụn ấy à, hà tất bận lòng. Kỹ thuật tiến bộ

liền vỗ vai tôi, nhảy lên lôi đài.Dưới lôi

mọi mặt, đến tột cùng là có gì kém Diệp San San, nếu như thầy Hàn nói

nói: Cũng đúng. Nhưng suy cho cùng, trộm cắp là việc không tốt. Ta giao ngươi

một Hồ tài nhân đã bị giáng cấp chứ? Không có nàng ta, các tần phi vẫn

hiện tại của cô, đôi mắt trừng thật to, mới vừa rồi bị anh giễu cợt, bị

nên anh đây chỉ có thể mò mẫm mà tự chữa bệnh thôi, anh cũng rất khó

nữ và Chiêu Phi nương nương, lần này là bản cung ư?”“Không phải!” Thải Linh hét lớn lên, hoàn toàn quên mất sự đau đớn trên

Diệp Văn Hiên (thụ) 26t nhân viên tổ chống khủng bố, nhà thiết kế công ty SevelesHình Uyên (công) boss tập đoàn Hình thị La Văn bộ trưởng Bộ đặc vụ Lý Thiệu Nguyên 28t nhân viên văn phòng tổ chống khủng bố bộ đặc vụ Nhạc Hạo 26t bạn đại học của Diệp Văn Hiên Chu Bách nhân viên thiết kế đồ nam tổ A, đặc biệt rất thích Hình Uyên Người Điện Tử Mười Vạn Vôn

của ông nội.Mặc dù không hiểu có tác dụng gì, nhưng chắc chắn lão già Lão Thi

nào thì không thể, với cô loại nào cũng như nhau thôi.“Hàn Cố Diễn đúng là đồ đểu, tìm người không hiểu gì về rượu đến lừa mọi người.” Hoàng Húc đón lấy chén rượu rót thêm một chén “Cái này cậu phải tự phạt một ly.”Hàn Cố Diễn mỉm cười nâng ly rượu lên, cũng không vội uống, cứ như thế nhìn San San.Được rồi, Hàn Đế đã phát lệnh, San San nhận mệnh trực tiếp lấy tới “Để em uống.” Cô cảm thấy uống rượu so với nghe Hàn Cố Diễn giảng giải những lời kia dễ chịu hơn nhiều.Hàn Cố Diễn nhún vai, tuỳ ý đưa qua, sau đó bộ dạng hưởng thụ nhìn những người còn lại.“Này, cậu không thể chơi xấu như thế.” Lâm Ngâm mất hứng, mắt trợn trắng “Sao lại tuỳ tiện kéo người vào thay.”“Sao có thể nói mình tuỳ tiện tìm người.” Hàn Cố Diễn liếc mắt nhìn San San, San San bị anh nhìn toàn thân sợ

Editor: Mai Tuyết VânTuy Thích Hà ở cùng với Phồn Tinh hai năm nhưng tiểu thuyết gì đó đều là lừa gạt cả.Cũng không hề nảy sinh rung động giữa nam nữ.Cũng không có khuynh hướng yêu sớm.Dù sao thì thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi chính là độ tuổi ngây ngô nổi loạn lại thích sĩ diện.Lúc trước Thích Hà lêu lỏng ngay cả khi học tập cũng phải giả vờ không để tâm, đỡ phải bị đám bạn xấu cười nhạo là hắn giả vờ đàng hoàng.Làm sao có thể rung động với một cô ngốc chứ?Nếu không sẽ bị người khác cười chê đấy?Cuộc sống mà, đúng là rất tàn nhẫn.Cho dù bạn có thật sự thích một người thiểu năng, thì tuyệt đối mối quan hệ cũng không thể lâu dài. Chẳng lẽ kết hôn với kẻ ngốc, dính lấy nhau cả đời sao?Nói thì dễ hơn làm, sao bạn lại ngây thơ như vậy?Dù Thích Hà có nghĩ đến việc một cô ngốc như Vân Phồn Tinh, người nhà cô không quan tâm thì sau này cô phải sống thế nào.Nhưng ngay sau đó lại vứt ra sau đầu.Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc hắn tự mình lên huyện thuê phòng trọ, ở gần trường học một chút, sau khi mua đủ đồ thì chuẩn bị nhập học.Con đường học tập này đã có chút tương lai.Nhìn giáo viên THCS bình thường coi hắn như đồ bỏ đi bây giờ liên tục khen hắn, cảm giác cũng không tệ.Hắn không ngại sự chú ý, một bên duy trì hình tượng bản thân không tập trung học tập vẫn là một học bá chính hiệu, một bên ra ngoài vô pháp vô thiên làm một đầu gấu.Tốt và xấu cùng tồn tại.Làm người khác vừa yêu vừa hận hắn.Cách làm người mới này, quả thực không chê vào đâu được!*Nhà họ Vân, Hải Thành.Nếu không phải bà ngoại Phồn Tinh gọi điện thoại đến, hai vợ chồng Vân Tiếu Hòe và Tạ Tuệ Tú suýt chút nữa quên mất cô con gái Vân Phồn Tinh này.Thật ra có cha mẹ nào không yêu con mình?Chẳng qua sự tồn tại của Phồn Tinh khiến họ rất buồn.Vợ chồng Vân Tiếu Hòe và Tạ Tuệ Tú cảm thấy họ rất yêu con gái út, nếu không phải vì sao khi tình cờ nhớ đến con gái ngốc ấy lại vô cùng đau lòng, cảm thấy ông trời thật tàn nhẫn.Chính là vì quá yêu thương nên mới không đành lòng nhìn cô.Không nỡ nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, vì thế chỉ có thể nhịn đau đưa cô đi thật xa.Lúc bà ngoại nhận nuôi hộ Phồn Tinh, chủ yếu là vì số tiền lớn mà vợ chồng Vân Tiếu Hòe chi ra. Nhưng nuôi nhiều năm như vậy, cũng đã sớm có tình cảm thật, coi cô như cháu gái ruột mà đối đãi.Người già bảo vệ con cháu, che chở đến mức không hiểu chuyện.Hơn nữa trong suy nghĩ, học tập là con đường duy nhất để vươn lên.Những người khác đều đi học được, dựa vào cái gì mà Vân Phồn Tinh ngoan ngoãn của bà không được trường nhận?Bà ngoại tức giận đến mức cố tình đến phòng giáo dục trên huyện làm loạn mấy lần, sau đó dù người ta rất tức giận cũng vẫn cố gắng khuyên nhũ bà.Bà lão không còn cách nào nhớ đến nhà họ Vân dầu gì cũng có quyền thế. Vân Phồn Tinh lại là con gái của họ, sắp xếp trường học cũng không thành vấn đề, vì thế gọi điện thoại tới.Phải nhớ rằng nếu là bình thường, bà nhất định sẽ không liên lạc với nhà họ Vân.Nếu lỡ nhà họ Vân đón cháu bà về thì làm sao bây giờ?Nhà bọn họ có tiền còn có một cô con gái, còn bà chỉ có mình Phồn Tinh đáng yêu thôi.Nhưng vào lúc này, dù sao cũng liên quan đến việc học của Phồn Tinh.Sau khi cúp máy, Vân Tiếu Hòe nói với Tạ Tuệ Tú rằng: “Nhân lúc Gia Duyệt chưa khai giảng, chúng ta xuống huyện một chuyến, nhất định phải giải quyết chuyện học của Phồn Tinh.””Tạ Tuệ Tú hơi cau mày: “Nếu lỡ con đòi về sống cùng chúng ta thì sao?””Tuy rằng chưa bao giờ ở chung lâu, nhưng giữa cha mẹ và con cái đều tồn tại mối liên kết máu mủ.Giống như chim non hi vọng có thể theo sát cha mẹ, một tấc cũng không rời.Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

nói lại quá thẳng thừng, hơn nữa giọng điệu lại hoàn toàn là của một